Không Thể Thành Người Yêu - Bản Lật Tử

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Lê Thị Minh Hiền
Ngày gửi: 10h:27' 15-03-2024
Dung lượng: 7.3 MB
Số lượt tải: 0
Nguồn:
Người gửi: Lê Thị Minh Hiền
Ngày gửi: 10h:27' 15-03-2024
Dung lượng: 7.3 MB
Số lượt tải: 0
Số lượt thích:
0 người
Không Thể Thành Người Yêu
Bản Lật Tử
Ebook được tạo bởi DTV EBOOK
Ngôn Tình, Đô Thị, Sủng
1/
Năm lớp ba tiểu học, giáo viên hỏi cả lớp ước mơ tương lai của em là gì?
Khúc Trực ngay ngắn viết vào vở bài tập ba từ — Nhà khoa học;
Trịnh Bảo Châu nguệch ngoạc viết vào vở bài tập ba từ — Nữ minh tinh.
Trong buổi lễ động viên trước ngày thi đại học, chủ nhiệm lớp xúc cảm phun
trào: “Các em muốn có một cuộc sống thế nào?”
Khúc Trực trả lời: “Huy hoàng sáng lạn.”
Trịnh Bảo Châu trả lời: “Đeo vàng dát ngọc.”
2/
Trịnh Bảo Châu và Khúc Trực từ bé lớn lên cùng nhau, nhưng lại không
thành đôi thanh mai trúc mã người người hâm mộ, mà lại trở thành một đôi
oan gia.
Trịnh Bảo Châu cảm thấy Khúc Trực giả dối, ra vẻ, tự cho là thanh cao;
Khúc Trực cảm thấy Trịnh Bảo Châu tục tằng, hám của, chỉ được cái vỏ
ngoài.
Tất cả mọi người đều nói họ là hai người không thể trở thành người yêu của
nhau nhất.
Bạn nối khố của hai người – Sầm Đồng Đồng tuyên bố: “Hai người đó mà
ghép thành đôi được, chị đây sẽ ăn hết bàn phím trong nhà.”
Sau này, cô nàng suốt đêm ném bay 17 cái bàn phím ra khỏi nhà.
Đơn giản một câu: Yêu đương với kẻ thù truyền kiếp là trải nghiệm như thế
nào?
Mục lục
Chương 1: “Chó Khúc Trực! Trịnh Bảo Châu tôi với cậu sẽ không…
Chương 2: Đã có ai nói rằng cháu rất giống Tô Minh……
Chương 3: Tên Khúc Trực chết tiệt đã về rồi !!!…
Chương 4: Niffler[1], biệt danh Trịnh Bảo Châu
Chương 5: Đại mỹ nữ bên cửa sổ
Chương 6: Trịnh Bảo Châu không hợp với Khúc Trực, trăm phần trăm…
Chương 7: Ước mơ không phân hơn kém, nhưng viết…
Chương 8: Về việc tôi giúp chị em chụp ảnh cùng đỉnh lưu…
Chương 9: “Ngày mai Trịnh Bảo Châu sẽ làm hỏng gì đây…
Chương 10: Thích căn hộ này lắm hả? Của tôi đấy…
Chương 11: Cô xem cậu ta vì chọc tức cô, mà không tiếc…
Chương 12: Lịch sử luôn giống nhau đến lạ…
Chương 13: Thông minh hay không thì không chắc,…
Chương 14: Không thì em qua thích Khúc Trực đi
Chương 15: Trịnh Bảo Châu tôi từ nhỏ tới giờ, chưa…
Chương 16: Anh Khúc không phải trúc mã bình thường…
Chương 17: Có lẽ lúc trước tôi có chút …
Chương 18: Thủy thủ Mặt trăng —- Biến thân!…
Chương 19: Khúc Trực đêm nay uống rượu, anh nghĩ …
Chương 20: Người ăn bàn phím, sẽ …
Chương 21: Khúc Trực ốp hình tượng lâu quá nên mắc bệnh…
Chương 22: Khúc Trực bị hình tượng của mình ám rồi…..
Chương 23: Sau đó ông phát hiện mình thích rồi…
Chương 24: Anh Khúc ôm cô Bảo Châu…
Chương 25: Cháu là học sinh tiểu học, bác miễn phí cho
Chương 26: Có phải anh Khúc ghen…
Chương 27: Học không bao giờ là muộn…
Chương 28: Trịnh Bảo Châu, cậu bị làm sao?
Chương 29: “Tớ nhắm mắt mà…”
Chương 30: Vì tôi chỉ cho mình cậu thấy…
Chương 31: Khúc Trực kéo Trịnh Bảo Châu về phía mình…
Chương 32: Dáng người tôi rất tốt…
Chương 33: Các nam thần thời xưa của showbiz đều là…
Chương 34: Thật ra tôi còn làm nghề khác…
Chương 35: Đầu lưỡi của cậu khéo đấy
Chương 36: Bạn học đó chính là cậu
Chương 37: Cái nồi(*) này của ai vậy?
Chương 38: Trịnh Bảo Châu, năm mới…
Chương 39: Chuyện tôi là đàn ông…
Chương 40: Nhật ký đóng phim cùng đỉnh lưu…
Chương 41: Tay nghề của tôi lần trước chẳng phải cậu đã…
Chương 42: Tối qua cô ngủ ở phòng anh ta hả…
Chương 43: Mày thích ăn bàn phím 87 nút hay…
Chương 44: Môi của Trịnh Bảo Châu từ…
Chương 45: Cháu hi vọng cậu ấy có thể làm điều mình thích…
Chương 46: Cảm giác ôm cậu đúng là được hơn Lâm…
Chương 47: Đôi khi bà cảm thấy Bảo Châu…
Chương 48: Anh bạn học của cô có phải …
Chương 49: Sau khi lớn lên, cháu mới biết
Chương 50: Con bé nói, nó có nghĩa là báu vật vô giá…
Chương 51: Cháu thích Bảo Châu
Chương 52: Khúc Trực theo Bảo Châu nhà ta nhảy lớp
Chương 53: Khúc Trực kéo Trịnh Bảo Châu vào sát tường…
Chương 54: Người béo lên thì đầu cũng to lên phải không
Chương 55: Giờ không có gương, vậy dùng…
Chương 56: Cậu gần tôi như vậy, là…
Chương 57: Nếu tôi để bụng…
Chương 58: Sắc đẹp chính là hàng có giá
Chương 59: Trịnh Bảo Châu tôi đẹp từ nhỏ tới lớn
Chương 60: Trịnh Bảo Châu, đừng quên tôi cũng có…
Chương 61: Anh nói anh thích em
Chương 62: Trong mắt anh, em lấp lánh hơn bất cứ loại châu báu nào
Chương 63: Người nhà của sếp
Chương 64: Em đột nhiên nhớ ra, trong gara có…
Chương 65: Khóa không kéo được, anh giúp em
Chương 66: Đẹp đôi
Chương 67: Cậu lấy tư cách gì để nói câu này
Chương 68: Bọn họ còn nói em chơi trai
Chương 69: Minh Môi Trịnh Khúc
g
ị
Chương 70: Tôi là bạn trai của Bảo Châu, cảm ơn
Chương 71: Ai không đi kẻ đó làm chó
Chương 72: Kinh! Thân phận thật sự của sếp Trịnh
Chương 73: Chú dì có để ý chúng ta ở cùng nhau
Chương 74: Ông không xứng được viết vào…
Chương 75: Tôi là Trịnh Bảo Châu, ước mơ của tôi là…
Chương 76: Phiên ngoại 1
Chương 77: Phiên ngoại 2
Chương 78: Phiên ngoại 3
Chương 79: Phiên ngoại 4
Chương 80: Phiên ngoại 5
Chương 81: Phiên ngoại 6
Chương 82: Phiên ngoại 7
Chương 83: Phiên ngoại 8
Chương 84: Phiên ngoại 9
Chương 85: Phiên ngoại 10
Chương 86: Phiên ngoại 11
Chương 87: Phiên ngoại 12
Chương 88: Phiên ngoại 13
Chương 89: Phiên ngoại 14
Chương 90: Phiên ngoại 15
Chương 91: Phiên ngoại 16
Chương 92: Phiên ngoại 17
Chương 93: Phiên ngoại 18
Chương 94: Kết
Chương 1: “Chó Khúc Trực! Trịnh Bảo Châu tôi với cậu sẽ
không…
Edit: Sal
Trịnh Bảo Châu lần đầu gặp dì nhỏ Tô Minh Mỹ, là vào dịp Tết năm cô bé
sáu tuổi.
Lúc đó Tô Minh Mỹ mặc một bộ sườn xám ôm người màu nhạt, để kiểu đầu
cuộn sóng lọn to thịnh hành nhất bấy giờ. Một bên tóc của dì nhỏ tùy ý vén
sau tai, lộ ra một bông tai ngọc trai óng ánh, tóc bên còn lại thả trước ngực,
che khuất nửa chiếc vòng ngọc trai nơi cổ áo. Dì ấy ngồi trước một bức họa
báo cực lớn, ngón tay kẹp một điếu thuốc dài mảnh dành cho phái nữ, khói
thuốc mỏng manh vấn vít bay lên từ những móng tay được chăm sóc tinh
xảo vô biên.
Dì ấy và cảnh náo nhiệt của ngày Tết hoàn toàn không hợp nhau, nhưng lại
đẹp đến mức người ta không thể rời mắt.
Trịnh Bảo Châu ngơ ngác đứng ở cửa nhìn dì ấy, hoàn toàn quên mất là bà
ngoại dặn cô bé tới kêu dì nhỏ ăn cơm.
Phát hiện ánh mắt của Trịnh Bảo Châu, Tô Minh Mỹ quay đầu sang, nhìn
bóng dáng nho nhỏ đứng trước cửa, cong môi cười.
Nụ cười ấy khớp một cách hoàn hảo với tấm áp phích phía sau dì ấy.
Đó là áp phích của Tô Minh Mỹ, Trịnh Bảo Châu gần sáu tuổi đã nghe vô số
người lớn nói, dì nhỏ Tô Minh Mỹ của cô bé, là nữ minh tinh nổi tiếng nhất
bấy giờ.
Trên đường cái chỗ nào cũng có thể thấy áp phích điện ảnh của dì, trên ti vi
cũng phát đi phát lại quảng cáo trang sức của dì, người hâm mộ cuồng
nhiệt của dì ấy nối tiếp nhau có thể vòng hai vòng quanh Trái Đất.
Thế nhưng một Tô Minh Mỹ như vậy, lại tự sát lúc dì hai lăm tuổi.
Trịnh Bảo Châu vạn lần không nghĩ tới, ngày mà cô gặp Tô Minh Mỹ lần đầu
tiên, cũng là ngày ly biệt.
《
》
Xuân năm ấy nắng đẹp đến lạ, bộ điện ảnh Ngày xuân không còn nữa
do Tô Minh Mỹ thủ vai chính lên rạp đúng mùa xuân. Bộ phim kể về một họa
sĩ u sầu bất đắc chí, sau khi trải qua một loạt khúc chiết và gút mắc yêu
hận, cuối cùng sử dụng thuốc màu kịch độc có tên “Paris Green” tự sát. Sau
khi cô chết, giá tranh của cô lại tăng vọt, nhất là tác phẩm cuối cùng cô
sáng tác Ngày xuân không còn nữa , càng bán ra với giá trên trời.
《
》
Người họa sĩ ấy chết vào mùa xuân, Tô Minh Mỹ cũng chết vào mùa xuân.
Có người nói dì ấy không thoát được vai diễn, cũng có người nói đường tình
của dì ấy không như ý, nhưng mặc kệ người ngoài nói gì, ba từ Tô Minh Mỹ,
từ đó trở thành cấm kị của nhà họ Tô.
Liên đới ba từ “Nữ minh tinh”, cũng thành những từ kiêng kị nhất.
Trịnh Bảo Châu lại dưới tình huống ấy, ngược gió làm bậy, viết vào vở bài
tập ba từ “Nữ minh tinh” này.
“Bảo Châu, Khúc Trực, sao hôm nay lại ra muộn mười phút thế?” Mẹ của
Trịnh Bảo Châu – Tô Minh Hỷ tới đón Trịnh Bảo Châu tan học, thuận tiện
đón cả bạn cùng bàn của Trịnh Bảo Châu là Khúc Trực về. Khúc Trực và
Trịnh Bảo Châu ở cùng một tiểu khu, bố mẹ cậu đều làm nghiên cứu khoa
học, có lúc bận lên không chăm cậu được, liền nhờ quý cô hàng xóm nhiệt
tình Tô Minh Hỷ, trông giùm Khúc Trực.
Khúc Trực tuy là một cậu bé, nhưng vì bộ dáng xinh đẹp, đầu óc thông minh,
Tô Minh Hỷ vô cùng thích cậu.
g
ậ
Khúc Trực ngửa đầu trả lời câu hỏi của Tô Minh Hỷ: “Tiết cuối hôm nay là
tập làm văn, thầy Trương bảo chúng cháu làm văn, viết xong mới được tan
học.”
“À, là vậy hả.” Tô Minh Hỷ tay trái dắt Trịnh Bảo Châu, tay phải dắt Khúc
Trực, đi về phía xe nhà mình đang đỗ, “Đề bài làm văn là gì thế?”
Khúc Trực nói:
《Ước mơ của em 》.
Tô Minh Hỷ tò mò hỏi: “Khúc Trực viết là gì?”
“Nhà khoa học.” Lúc Khúc Trực nói lời này lưng ưỡn thẳng, nhìn qua ngay
ngắn y như chữ viết của cậu trong vở bài tập, “Cháu muốn thành nhà khoa
học giống papa mama, cống hiến cho sự phát triển của Tổ quốc.”
Trịnh Bảo Châu ở bên kia âm thầm trợn trắng mắt, trong lòng “Xí~” một
tiếng.
Khúc Trực đúng là biết làm màu, không hề giống các bạn nhỏ khác—-đặc
biệt là cô bé— ngây thơ đáng yêu.
Tô Minh Hỷ lại vô cùng hưởng thụ, khen Khúc Trực một hồi, mới quay đầu hỏi
Trịnh Bảo Châu: “Bảo Châu viết gì nha?”
“Con…”
“Trịnh Bảo Châu viết là nữ minh tinh.” Trịnh Bảo Châu vừa há miệng, Khúc
Trực đã cướp lời, “Cháu thấy mà.”
Trịnh Bảo Châu cảm giác rõ bàn tay đang dắt mình của quý cô Tô Minh Hỷ
bóp chặt lại.
Trịnh Bảo Châu thấy tay đau nhói, còn chưa kịp nặn vài giọt nước mắt kiếm
đồng tình, Tô Minh Hỷ đã nhướng mày quắc mắt với cô bé: “Trịnh Bảo Châu
—–! Con còn muốn làm nữ minh tinh hả?”
Trịnh Bảo Châu bị dọa nhảy dựng, phản xạ có điều kiện rút tay mình ra, co
cẳng chạy. Tô Minh Hỷ đuổi theo phía sau, vừa đuổi vừa quát: “Muốn làm nữ
minh tinh phải không, xem hôm nay mẹ có đánh chết mày không!”
“Con nào có, Khúc Trực nó nói điêu đấy!” Trịnh Bảo Châu chạy trối chết qua
cổng trường, các phụ huynh đi ngang qua không ai vươn tay giúp cô bé,
ngược lại cười hi ha đứng bên cạnh hóng chuyện. Khúc Trực cũng đứng một
bên nhìn, tựa như sứ giả của chính nghĩa: “Tớ không nói điêu, dì Tô cứ hỏi cô
Trương là biết liền.”
“Được lắm, còn biết nói dối rồi đấy!” Tô Minh Hỷ tóm được Trịnh Bảo Châu,
mắng tối mắt tối mũi, “Mày ngày càng lớn gan nha con, chiều nó quen thân!
Còn muốn làm nữ minh tinh à? Mày có dám nói với ông bà ngoại mày
không?”
“Ô oa—” Trịnh Bảo Châu bị quát đến khóc thét, vừa khóc vừa không quên
mắng Khúc Trực, “Chó Khúc Trực! Trịnh Bảo Châu tôi với cậu không đội trời
chung!”
Có lẽ là câu này hét lên quá khí phách, Trịnh Bảo Châu giật mình bừng tỉnh
khỏi cơn mơ.
Điện thoại trên tủ đầu giường đang liều mạng rung lên, Trịnh Bảo Châu đưa
tay hủy đồng hồ báo thức, ngồi dậy khỏi giường.
Trời ạ, cô thế mà lại mơ thấy…Khúc Trực?
Phì! Đúng xui!
Cô thuận tay vò mái tóc dài hai cái, xỏ dép lê kéo rèm cửa, ánh mặt trời hơi
chói bỗng chốc ùa vào. Trịnh Bảo Châu đứng trước cửa sổ sát đất duỗi lưng
một cái, vừa quay đầu liền nhìn thấy bài tập làm văn mình dán trên tường—–
《Ước mơ của em 》.
Đó là bài tập làm văn năm cô lớp ba, chẳng qua lúc sau bị mẹ cô xé thành
từng mảnh. Trịnh Bảo Châu nho nhỏ lòng không phục, dùng nghị lực ngoan
cường ghép lại, dùng băng dính trong xiêu xiêu vẹo vẹo dán vào, luôn bảo
tồn đến bây giờ.
“Ước mơ của em “. Trịnh Bảo Châu đối mặt với bài tập làm văn dán trên
tường, diễn cảm đọc lên, “Ước mơ của em là trở thành một nữ minh tinh xinh
đẹp như dì nhỏ của em. Em muốn để tóc cuộn sóng lọn to thời thượng như dì,
đeo bông tai vòng cổ lấp lánh nhất, làm móng tay xinh đẹp nhất. Em còn
muốn đóng phim giống dì nhỏ, em muốn mọi người đều đi xem phim em
đóng, các cửa hàng sẽ phải treo những áp phích lớn của em ở nơi bắt mắt
nhất, ai nhìn cũng sẽ thốt lên, oa, là Trịnh Bảo Châu, cô ấy thật là xinh đẹp!
Hy vọng ngày nào đó, em có thể tỏa sáng như dì nhỏ, khắp người từ trên
xuống dưới đều sáng lấp lánh!”
Dưới bài tập làm văn, là lời nhận xét bằng bút đỏ của cô giáo.
“Minh tinh không chỉ có sự nổi tiếng và đẹp đẽ bề ngoài, còn có những gian
nan khổ cực lúc đóng phim. Chúng ta không thể chỉ nhìn một mặt đẹp đẽ
của họ, còn phải hiểu mặt vất vả và ý nghĩa của công việc này. Hy vọng Bảo
Châu về sau có trải qua khó khăn, không dễ dàng bỏ cuộc, như vậy thì
ngày nào đó em có thể trở thành một nữ minh tinh tỏa sáng lấp lánh, cố
lên!”
Viết nghe xúc động thật đấy, nhưng chấm điểm lại thành thật cho cô một
con B-.
A.
Cô nhớ bài tập làm văn hôm đó của Khúc Trực được A+.
Từ nhỏ thành tích của Khúc Trực đã rất tốt, tốt nghiệp cấp ba xong thuận
nước đẩy thuyền ra nước ngoài đào tạo chuyên sâu, từ đó cách xa cuộc
sống của Trịnh Bảo Châu. Từ khi Khúc Trực cút xéo, Trịnh Bảo Châu liền có
cảm giác đời mình bắt đầu vươn tới đỉnh cao.
Tuy năm tốt nghiệp cấp ba cô không được dự thi Học viện Điện ảnh như ý
muốn, nhưng cô lại có thiên phú dị bẩm trong việc làm ăn— hoặc phải gọi là
cực kỳ may mắn. Bắt đầu từ đại học, cô làm gì, thì cái đó kiếm ra tiền, còn
thuận buồm xuôi gió đem việc làm ăn mở rộng phát triển.
Chẳng qua giấc mộng làm nữ minh tinh này, cho đến nay vẫn chưa từng
thay đổi. Đại học năm ba Trịnh Bảo Châu lặng lẽ đặt một mục tiêu nho nhỏ
trong lòng, chờ cô kiếm đủ một trăm triệu, cô sẽ (giấu gia đình) theo đuổi
ước mơ của mình!
Mà hôm nay, ước mơ vĩ đại đó rốt cuộc sắp bước một bước đầu tiên rồi!
Trịnh Bảo Châu biết với cái tuổi hai lăm lẻ một tháng khá dừ của mình, mới
bắt đầu xông pha giới giải trí là rất khó, nhất là bây giờ idol ra mắt ngày
càng trẻ tuổi, loại như cô mà đi chắc sẽ bị gọi thẳng là bà dì. Nhưng không
sao, cô vốn cũng không tính làm idol, vào cái thời của dì nhỏ Tô Minh Mỹ, rất
nhiều siêu sao đều từ diễn viên áo rồng[1] đi lên, Trịnh Bảo Châu cũng định
thử con đường này.
[1] Diễn viên áo rồng: Là tên gọi chung cho các vai diễn quần chúng như
binh lính, tạp dịch trong kịch truyền thống. Do trang phục đều là các bộ áo
rồng với màu sắc khác nhau nên có tên này.
Cô không xuất thân chính quy, chỉ tự tìm thầy học diễn xuất vài tháng, làm
từ tầng đáy lên không chỉ có thể rèn dũa kỹ thuật diễn, học được nhiều thứ
hơn, còn có thể giấu gia đình đến mức tối đa, dù sao thì đây cũng là cách
dấn thân vào showbiz ít gây động tĩnh nhất.
Hôm nay cô dậy từ sáng sớm, là để chuẩn bị đi thành phố phim ảnh tìm hiểu
trước, nghe ngóng thị trường.
Trịnh Bảo Châu tắm một cái trước, sau đó vừa lau tóc vừa đi vào phòng
thay đồ chọn trang phục. Phòng thay đồ của cô lớn vô cùng, bên trong
phân loại bày quần áo, giày dép, túi xách với đủ loại kiểu dáng đủ loại màu
sắc, cô thậm chí còn đặt một con ma nơ canh, chuyên dùng để trưng bày
bộ lễ phục váy dài màu hoàng kim mà cô yêu nhất.
ộ
ụ
g
“Màu may mắn hôm nay là xanh lá…” Trịnh Bảo Châu dựa theo kết quả mà
APP Tử Vi hiển thị, chọn một cái áo sơ mi cổ nhọn kiểu Pháp, phối với một
chiếc váy dài màu xanh lá kiểu cổ. Lúc đóng APP, cô liếc thấy “Tử vi hàng
ngày” trên chóp.
—– Bạn có chờ mong một cuộc gặp lại?
Trịnh Bảo Châu nhướng đôi mày dài mảnh, tắt APP xuống lầu ăn sáng.
Hiện tại thành phố A phát triển mạnh về phía Nam, công viên Ánh Sao và
nông trường Ánh Sao xây xong, càng mang lại cho thành Nam lượng lớn
danh tiếng. Khách sạn Điền Viên Phong của Trịnh Bảo Châu mở ở ngay nông
trường Ánh Sao, tuy quy mô không so được với khách sạn được đánh sao ở
trung tâm thành phố, nhưng khá có tiếng ở nông trường Ánh Sao, rất nhiều
du khách nghe tiếng lành mà đến.
Trịnh Bảo Châu ở lại trong khách sạn của mình, cơm ba bữa mỗi ngày ăn
chực ở nhà bếp.Trong khách sạn có một sảnh đồ Tây tự phục vụ và một
sảnh đồ Trung, có thể ăn pizza, bò bít tết, cũng có thể ăn những món dân
dã. Lương Tuệ Tuệ thấy cô đi xuống, tay chân lanh lẹ bưng bữa sáng lên bàn
cho Trịnh Bảo Châu: “Cô Bảo Châu, bữa sáng đây ạ!”
“Cảm ơn.” Trịnh Bảo Châu nhìn cô gái vừa cười vừa nói cảm ơn, dùng ngón
tay được chăm chút đẹp đẽ tinh xảo cầm thìa lên.
Hôm nay Lương Tuệ Tuệ vẫn bị lóa mắt bởi sắc đẹp của Trịnh Bảo Châu y
như trước, sau đó có chút hóng hớt đứng bên cạnh cô, nói: “Cô Bảo Châu,
nghe nói bên vườn công nghệ sắp treo bảng một công ty mới, làm về trí tuệ
nhân tạo đấy.”
“À…” Trịnh Bảo Châu gật đầu kiểu sao cũng được, vườn công nghệ cũng là
một hạng mục trọng điểm mà chính phủ dồn lực phát triển cho phía Nam
thành phố, khu vườn đầu năm mới hoàn thiện, xây rất đẹp, lục tục có các
công ty khoa học kỹ thuật đến đặt chân.
Lương Tuệ Tuệ hỏi cô: “Trí tuệ nhân tạo có phải là làm người máy không nhỉ?”
“Chắc cũng tựa tựa vậy.”
Vẻ mặt của Lương Tuệ Tuệ bỗng trở nên kỳ quái: “Lúc trước em có thấy trên
thời sự, trong nước đã có khách sạn với nhà hàng đầu tư sử dụng người
máy làm người phục vụ, bọn họ nghiên cứu cái này, chẳng phải là cướp bát
cơm của chúng em sao?”
Trịnh Bảo Châu cuối cùng cũng hiểu lý do hôm nay cô nàng này 'bà tám'
đến vậy, hóa ra là lo thất nghiệp? Cô bị suy nghĩ của Lương Tuệ Tuệ chọc
đến bật cười khe khẽ, đưa mắt nhìn cô nàng: “Có thể à nha.”
“….Thế, thế đâu được ạ, người máy nó không có cảm xúc!”
Trịnh Bảo Châu cười nói: “Được rồi, trong thời gian ngắn người máy không
thể hoàn toàn thay thế công việc của con người đâu.”
Lương Tuệ Tuệ nghe cô nói vậy, dường như thoáng yên tâm, cô nàng thu
dọn mâm cơm xong đi mấy bước, lại quay đầu bổ sung một câu: “Người máy
có được như em, vừa cười vừa chào mừng khách hàng không chứ!:
Vừa nói, Lương Tuệ Tuệ vừa nở nụ cười sáng lạn nhất trong đời, cùng hai cái
răng cửa trắng tinh.
“…..” Trịnh Bảo Châu bị nụ cười đó làm lóa cả mắt, Tuệ Tuệ để tránh thất
nghiệp, cũng liều mạng thật đấy.
Vì có nguy hại đến bát cơm của mình, mọi người rất có thành kiến với công
ty công nghệ mới tới này. Trịnh Bảo Châu nghe bọn họ ở bên kia rì rà rì rầm,
cười cười mở weibo.
Làm một người đẹp quyết chí xông pha giới giải trí, mỗi ngày Trịnh Bảo Châu
đều đăng nhập weibo, hấp thụ tri thức của quý giới. Việc đầu tiên đương
nhiên là xem hot search.
Hot search hôm nay ngoại trừ một số cái tên quen thuộc và mấy tin thời sự
ra, khiến Trịnh Bảo Châu chú ý nhất chính là——
Điểm nhan sắc của người bình thường rốt cuộc cao bao nhiêu?
Trịnh Bảo Châu bừng bừng hứng thú ấn vào xem.
“Mặt Đẹp Mới Là Chân Ái V: #Điểm nhan sắc của người bình thường rốt cuộc
cao bao nhiêu? # Tới tới tới, dưới bài này mọi người đăng ảnh những anh
đẹp trai ngoài đời đã từng thấy nha [sắc]”
Những bình luận nóng đều thuần một sắc ảnh trai đẹp, nhưng bắt mắt nhất
tuyệt đối phải kể đến hạng nhất—-dù sao đó cũng là một anh chàng chỉ dựa
vào nửa khuôn mặt đã chiếm ưu thế với lượng like hơn hẳn hạng hai!
“Tránh ra hết! Đây là người tôi thấy ở sân bay sáng nay, trai đẹp chân chính
chỉ cần nửa khuôn mặt là có thể điên đảo chúng sinh! [Ảnh chụp]”
Anh chàng trong bức ảnh mang khẩu trang, mái tóc đen ngắn mềm mại có
phần lười biếng, lộn xộn, nhưng đôi mắt khi anh nghiêng đầu nhìn vào ống
kính ấy, lại vô cùng sắc bén.
Trịnh Bảo Châu bị ánh mắt này nhìn đến nỗi tăng nhịp tim, hoóc môn mà
người đàn ông này tỏa ra quả thực sắp tràn ra khỏi màn hình rồi.
Hình như anh phát hiện có người chụp trộm mình, cho nên ánh mắt ẩn chứa
sự không vui, tuy khẩu trang che mất nửa khuôn mặt, nhưng vẫn có thể
nhìn ra đường nét ưu việt từ độ cong.
“ĐM, đẹp trai quá đẹp trai quá, tôi tuyên bố anh ấy là quán quân ngày hôm
nay!”
“A a a a a, ánh mắt của anh đẹp trai quá dữ, cách ống kính đâm thẳng vào
tim!”
“Chồng ơi!!!!!”
g
“Tôi để lại cái lồng gà ở đây [doge]”
“Tôi không thể cho phép giới giải trái để lọt con cá này, anh đẹp trai ra mắt
cho tôi!”
“Sân bay quốc tế thành phố A? Sáng nay tôi cũng ở sân bay, thế mà lại lỡ
duyên với trai đẹp?!!! [Hộc máu]”
Trịnh Bảo Châu xoa cằm, nhíu mày, chằm chằm nhìn người đàn ông trên
màn hình điện thoại.
Đúng là gặp quỷ rồi, sao cô cứ cảm thấy người này càng nhìn càng giống
Khúc Trực nhỉ???
Chương 2: Đã có ai nói rằng cháu rất giống Tô Minh……
Edit: Sal
Trịnh Bảo Châu sợ anh chàng rất giống Khúc Trực này lây bệnh cho mình,
vội vàng tắt ảnh thoát khỏi weibo.
Cô ăn xong bữa sáng, gọi xe đi phim trường.
Bác tài là một người đàn ông trung niên, đường chân tóc tràn ngập nguy
cơ, lúc Trịnh Bảo Châu lên xe, bác tài đang nhìn gương chiếu hậu sửa sang
món tóc quý giá trên đầu mình.
Hai người đơn giản xác nhận thân phận của nhau xong, bác tài lái xe khởi
hành.
Phim trường của thành phố A không phải là nơi có tiếng nhất trong nước,
nhưng hơn ở chỗ gần Trịnh Bảo Châu, thêm nữa qua lại còn có đường cao
tốc, xe đi rất thông thoáng.
Bác tài có vẻ cũng thích tốc độ chạy xe tự do này, còn bật cả âm nhạc trợ
hứng.
Bác ta nghe một kênh radio âm nhạc, lúc này đang phát bài
Đầu của Tô Minh Mỹ.
》
《
《Tình Yêu
》
Đây là nhạc nền của bộ phim Ngày xuân không còn nữa , khi nam nữ
chính gặp nhau lần đầu, nhạc nền chính là bài hát này. Tình Yêu Đầu là
bài hát vàng của năm lúc đó, thu được vô số giải thưởng, phố lớn ngõ nhỏ
đâu đâu cũng bật, ngay cả sau khi Tô Minh Mỹ tự sát, cũng không ảnh
hưởng độ hot của nó.
《
》
Thậm chí đến nay đã sắp hai mươi năm, kênh radio âm nhạc vẫn còn phát
bài hát này.
“….Vụng trộm ngẩng đầu nhìn anh, cảm giác này phải chăng là tình yêu
đầu?” Theo tiếng ca truyền ra từ radio, Trịnh Bảo Châu khẽ ngâm nga một
câu. Bác tài lơ đãng đưa mắt nhìn gương chiếu hậu một cái: “Cô bé à, cháu
cũng thích bài hát của Tô Minh Mỹ hả?”
Trịnh Bảo Châu cười đáp: “Đúng ạ, bài này nổi tiếng mà.”
“Chuẩn rồi.” Nói về chủ đề này, bác tài càng lên tinh thần, “Năm đó Tô Minh
Mỹ nổi khắp đại giang nam bắc ấy chứ, lớn thì có các ông bà mấy chục
tuổi, nhỏ thì có trẻ con mới vài tuổi, đều là người hâm mộ cô ấy.”
Trịnh Bảo Châu cười khẽ, hỏi: “Có phải khoa trương rồi không ạ?”
“Bác không hề khoa trương nhé, năm đó vì Tô Minh Mỹ, bạn gái đầu tiên
của bác còn chia tay bác nữa cơ!”
“Ồ? Có phải vì bác thích Tô Minh Mỹ quá, khiến người ta ghen không?”
“Không phải, năm đó bọn bác vất vả lắm mới kiếm được vé tham dự buổi
gặp mặt Tô Minh Mỹ, nhưng chỉ có một vé…” Bác tài kể đến đây, có vẻ đắc ý
vô vàn, “May là lúc sau bác cướp được.”
Trịnh Bảo Châu: “….”
Bác tài à bác đây là chia tay bằng thực lực ha.
“Ài, đáng tiếc là hồng nhan bạc mệnh, cháu nói xem vì sao cô ấy lại nghĩ
quẩn, rồi tự sát chứ?” Bác tài nói đến đây, không kìm được cái lắc đầu thở
dài.
Trịnh Bảo Châu không đáp, bác tài lại ngẩng đầu nhìn cô qua gương chiếu
hậu, ồ một tiếng: “Cô bé đi phim trường nhỉ, cháu là minh tinh à?”
ậ
ộ
g
g
“Nào có.” Trịnh Bảo Châu lắc đầu, “Cháu ngay cả cửa còn chưa sờ đến, chỉ
là muốn đến đó xem để tăng kiến thức thôi.”
“Bác thấy cháu có khả năng lắm, đã có ai nói cháu rất giống Tô Minh Mỹ
chưa?”
Trịnh Bảo Châu giả bộ ngượng ngùng che miệng: “Cũng có người nói vậy ạ.”
“Đúng chứ! Lúc cháu mới lên xe bác đã trông cháu quen quen rồi!” Nhận
được câu trả lời khẳng định, bác tài càng kích động, “Cháu xem mắt mũi
này, với cả khuôn mặt, thật sự là càng nhìn càng giống Tô Minh Mỹ!”
“Thế ạ ha ha ha.”
Bác tài tán phét với Trịnh Bảo Châu cực kỳ ăn ý, lúc tiễn cô xuống xe, còn vỗ
ngực đảm bảo tương lai cô chắc chắn sẽ nổi tiếng.
Ấy thế mà không chịu giảm giá cho cô một đồng nào.
Sau khi xuống xe, Trịnh Bảo Châu đi xem căn phòng mình thuê trước. Tuy cô
không tính ở đây, nhưng lỡ đâu gặp phải đoàn làm phim quay tới tận nửa
đêm, thì tốt xấu gì cũng có một chỗ nghỉ ngơi. Phòng ốc quanh phim trường
đều khá bình thường, Trịnh Bảo Châu chọn căn đắt nhất trong số đó, cũng
chỉ miễn cưỡng chấp nhận được. Đồ dùng sinh hoạt trong phòng cô đều nhờ
chủ nhà đổi giúp đồ mới, cô kiểm tra một lượt không thấy vấn đề gì, bèn ấn
theo phương án tác chiến tra cứu trước đó, đi công đoàn diễn viên làm thẻ
thông hành diễn viên.
Làm thẻ diễn viên không khó, chỉ cần tham gia một cuộc sát hạch thường
thức và buổi đào tạo ngắn là được. Trịnh Bảo Châu lấy được thẻ diễn viên
xong, gia nhập vào nhóm thông báo của một viên quản lý hiện trường, về
sau đoàn làm phim có cần diễn viên quần chúng, quản lý sẽ gửi thông báo
trong đó.
Thông báo thường thường sẽ gửi trước hạn, hiện giờ tin tức trong nhóm đều
g
g
g g
ạ
ệ g
g
là ngày hôm qua. Trịnh Bảo Châu nghĩ tới cũng tới rồi, dứt khoát đi qua ban
phục vụ diễn viên, nghe nói ở đó có thể “nhặt bồ câu”.
Cách nói “nhặt bồ câu” này là vừa nãy lúc cô làm thẻ, nghe mấy tay lão
làng diễn thuyết, nếu có người “thả bồ câu”[1] đoàn làm phim, thì các cô có
cơ hội “nhặt được chim bồ câu” làm thế chân.
放鸽子
[1] Thả bồ câu:
/fànggēzi/ có nghĩa đen là “thả chim bồ câu”, nhớ
hồi xưa xưa, người ta vẫn hay thả chim bồ câu để đưa thư! Rồi mới có một
câu chuyện thế này, là chàng trai thả chim bồ câu để đưa thư cho một cô
gái, hẹn cô gái ấy đến điểm hẹn, nhưng sau cùng chàng trai này lại lỡ hẹn
mà không đến. Vì vậy, ngày nay, từ này còn được dùng theo nghĩa lóng là
“lỡ hẹn” á! – Nguồn: Tiếng Trung Liuli
Trong trong ngoài ngoài ban phục vụ tụ tập không ít người, nam nữ già trẻ
có cả, Trịnh Bảo Châu vừa tới, mọi người đều quay sang nhìn cô mấy lần.
Trịnh Bảo Châu giả đò sửa sang đầu tóc, đứng bên ngoài không đi vào.
Vừa đứng chưa đến hai phút, một anh trai dáng người rắn chắc vội vội vàng
vàng chạy tới, lúc thấy Trịnh Bảo Châu trước cửa thì ngớ ra một chút, do dự
vài giây mới tiến lên bắt chuyện với cô: “Em gái này, em cũng tới làm diễn
viên quần chúng à?”
Trịnh Bảo Châu gật đầu: “Đúng ạ.”
“Vậy thì hay quá, chỗ anh đang thiếu vài người, lát nữa em đi theo anh.” Anh
trai kia nói với cô câu này, rồi hướng vào trong rống một tiếng, “Thiếu năm
diễn viên quần chúng, nam nữ được hết.”
Rất nhanh đã gom đủ người, Trịnh Bảo Châu theo đoàn người ngồi lên xe
van đưa đón người của đoàn làm phim. Trịnh Bảo Châu có chút kích động
và hưng phấn trong lòng, anh trai cũng một bụng tò mò với cô. Anh ta nhìn
Trịnh Bảo Châu ở bên cạnh, vẫn không kìm được mà hỏi: “Anh nói này em
gái, với điều kiện của em làm người nổi tiếng trên mạng hoàn toản ổn nha,
sao lại đâm đầu tới đây làm diễn viên quần chúng?”
Trịnh Bảo Châu nói: “Em không muốn làm người nổi tiếng trên mạng, em
muốn làm một diễn viên nghiêm chỉnh.”
Anh trai cười một tiếng: “Làm diễn viên quần chúng vất vả lắm, hơn nữa còn
khó nổi. Em xem ở đây mỗi ngày nhiều người thế này, đến rồi lại đi, ai lúc bắt
đầu mà không ôm mộng tưởng? Nhưng thời gian dài, có người bỏ cuộc, có
người thì tạm bợ qua ngày ở đoàn làm phim.”
Trịnh Bảo Châu cười nhìn anh ta: “Anh à, em hôm nay đến ngày đầu tiên,
anh đừng xối nước lạnh thế chứ.”
Anh trai cũng cười theo: “Được, lát nữa em diễn một tiền cảnh, biết tiền cảnh
là gì rồi chứ?”
“Biết ạ.” Vừa nãy đào tạo, Trịnh Bảo Châu có nghe giáo viên nói qua, diễn
viên quần chúng cũng chia làm ba bảy loại. Quần chúng là phổ thông nhất,
tốt hơn chút là tiền cảnh, tốt hơn nữa là khách mời. Tiền cảnh mà anh trai
nói, chính là đứng ở trước tràng cảnh, sẽ có cảnh quay, thậm chí là lời thoại,
tiền lương cũng tương đối cao hơn, nhưng lại có yêu cầu về diện mạo và
chiều cao của diễn viên.
Tiền cảnh rất khó cướp được, hôm nay Trịnh Bảo Châu vừa tới không chỉ
nhặt được bồ câu, mà còn là tiền cảnh, cô cảm thấy vận may của mình
không tồi.
Xe rốt cuộc dừng lại trên một con phố kiểu dân quốc, khi ở trên xe anh trai
đã nói với mọi người, đây là một bộ phim gián điệp chiến tranh thời dân
quốc, hôm nay bọn họ qua diễn người đi đường trên phố. Trịnh Bảo Châu
qua chỗ chuyên gia phục trang lấy quần áo, là một bộ sườn xám màu đỏ,
cô thay xong chuyên gia phục trang cũng không nhịn được mà nhìn thêm
mấy lượt.
Trang phục của diễn viên quần chúng cực kỳ bình thường, sườn xám màu đỏ
này trước đó đã có không ít người mặc, nhưng nhìn qua cũng chỉ bình bình
đúng như giá tiền của nó. Thế nhưng lần này Trịnh Bảo Châu mặc, cô ta
cảm giác bộ sườn xám này trông sang hẳn lên, giống như hàng đặt may
g
ộ
g
g
riêng cho thiên kim tiểu thư nhà giàu vậy.
g
g
g ặ
Trịnh Bảo Châu tạo hình xong, lại chờ một lát đạo diễn liền gọi mọi người đến
quay, Thấy Trịnh Bảo Châu đi tới, đạo diễn kéo Tiểu Cao bên cạnh lại hỏi:
“Cô gái này cậu tìm ở đâu ra thế?”
Tiểu Cao nói: “Kêu chỗ ban phục vụ đó.”
Đạo diễn vỗ vai anh ta: “Cô gái này không tệ, tôi còn nghi bộ trang phục
này không phải của đoàn chúng ta đấy.”
“Haiz, nói không phải chứ, lúc tôi thấy cô gái này trước cửa ban phục vụ,
còn không chắc cô ấy tới đóng diễn viên quần chúng cơ.” Nhất là quần áo
trên người cô vô cùng sang trọng, anh ta đoán có lẽ đây là thiên kim nhà
nhàu đến để trải nghiệm cuộc sống.
“Cậu nhìn xem, có thấy thần thái của cô này giông giống Tô Minh Mỹ
không?”
Tiểu Cao nghe đạo diễn nói vậy, cũng chậm chạp gật đầu: “Có thật đấy.”
“Nhưng mà cô ấy trông còn rực rỡ hơn Tô Minh Mỹ một chút.” Những người
đẹp thời xưa ấy, dù ít dù nhiều cũng luôn mang theo một vẻ u buồn. “Cô kia,
đúng, là cô đấy, qua đây tôi nói chuyện chút.” Đạo diễn vẫy tay với Trịnh
Bảo Châu, gọi cô tới, “Lát nữa cô là tiền cảnh của ống kính này, cô đứng
trước quầy hàng này, tùy tiện nhìn xem, sau đó chọn đại một thứ đồ hỏi ông
chủ bao nhiêu tiền, rõ chứ?”
Trịnh Bảo Châu gật đầu: “Rõ rồi ạ!”
Trịnh Bảo Châu xắn áo xoa tay đứng vào vị trí đạo diễn chỉ đạo, cụm máy
quay này bắt đầu quay từ chỗ cô trở đi, sau đó nữ chính bước ra từ tiệm cà
phê, đi qua bên người cô. Lúc nữ chính tới, Trịnh Bảo Châu cố ý quay đầu
nhìn một cái, cô ta cũng mặc sườn xám, nhưng rõ ràng là tinh xảo hơn của
cô nhiều. Thân phận bề ngoài của nữ chính là một ca sĩ nổi tiếng, nhưng thực
tế là một liên lạc viên của đảng.
ộ
ạ
g
Lúc Trịnh Bảo Châu nhìn nữ chính, nữ chính cũng đang nhìn cô, sau đó đôi
mày bắt đầu nhíu lại với nhau.
“Diễn viên quần chúng này ai tìm đấy?” Nữ chính hỏi một câu, giọng nói nghe
có vẻ cực kỳ bất mãn, “Tìm người kiểu gì vậy, dáng dấp xấu xí thế này cũng
làm tiền cảnh được sao?”
Trịnh Bảo Châu: “….”
Hiện trường lặng đi một giây, Tiểu Cao dẫn Trịnh Bảo Châu về yếu ớt hỏi một
câu: “Này, mà xấu sao?”
“Không xấu à? Mắt của anh để đâu đấy?”
Lại bị mắng một câu xấu xí, Trịnh Bảo Châu không nhịn nổi nữa: “Cô đủ rồi
đấy, đừng có hở mồm ra là xấu xấu, tôi thấy cô là phụ nữ không muốn
mắng cô, nhưng cô đừng có vừa thấy đã nhục mạ bề ngoài của người
khác.”
Nữ chính cười khẩy một tiếng: “Nhục mạ? Ha, bây giờ lời thật cũng không
cho người khác nói nữa sao?”
“A.” Cơn tức của Trịnh Bảo Châu cũng bùng lên, “Về phần bịt miệng thì Tôn
Tịnh cô thạo nhất còn gì? Đừng tưởng là cô đổi tạo hình thì tôi không nhận
ra, report người dùng trên mạng là cô chứ ai? Diễn xuất kém còn không cho
người xem nhận xét?”
“Cô! Cô nói ai diễn xuất kém?!” Tôn Tịnh kị nhất là người khác nói cô ta diễn
xuất kém, “tài nguyên cà phê”[2], lúc này âm lượng cũng vút lên quãng tám,
“Đạo diễn Lưu, mấy anh nếu dùng diễn viên quần chúng này, thì tôi không
diễn nữa!”
[2] Tài nguyên cà phê: Ý nói một diễn viên có tài năng, độ nổi tiếng không
tương xứng với tài nguyên có được, làm lãng phí tài nguyên. Tài nguyên cà
phê có một số đặc điểm chính như: vừa ra mắt đã diễn vai chính, bộ sậu
ộ
ặ
ộ ậ
đo...
Bản Lật Tử
Ebook được tạo bởi DTV EBOOK
Ngôn Tình, Đô Thị, Sủng
1/
Năm lớp ba tiểu học, giáo viên hỏi cả lớp ước mơ tương lai của em là gì?
Khúc Trực ngay ngắn viết vào vở bài tập ba từ — Nhà khoa học;
Trịnh Bảo Châu nguệch ngoạc viết vào vở bài tập ba từ — Nữ minh tinh.
Trong buổi lễ động viên trước ngày thi đại học, chủ nhiệm lớp xúc cảm phun
trào: “Các em muốn có một cuộc sống thế nào?”
Khúc Trực trả lời: “Huy hoàng sáng lạn.”
Trịnh Bảo Châu trả lời: “Đeo vàng dát ngọc.”
2/
Trịnh Bảo Châu và Khúc Trực từ bé lớn lên cùng nhau, nhưng lại không
thành đôi thanh mai trúc mã người người hâm mộ, mà lại trở thành một đôi
oan gia.
Trịnh Bảo Châu cảm thấy Khúc Trực giả dối, ra vẻ, tự cho là thanh cao;
Khúc Trực cảm thấy Trịnh Bảo Châu tục tằng, hám của, chỉ được cái vỏ
ngoài.
Tất cả mọi người đều nói họ là hai người không thể trở thành người yêu của
nhau nhất.
Bạn nối khố của hai người – Sầm Đồng Đồng tuyên bố: “Hai người đó mà
ghép thành đôi được, chị đây sẽ ăn hết bàn phím trong nhà.”
Sau này, cô nàng suốt đêm ném bay 17 cái bàn phím ra khỏi nhà.
Đơn giản một câu: Yêu đương với kẻ thù truyền kiếp là trải nghiệm như thế
nào?
Mục lục
Chương 1: “Chó Khúc Trực! Trịnh Bảo Châu tôi với cậu sẽ không…
Chương 2: Đã có ai nói rằng cháu rất giống Tô Minh……
Chương 3: Tên Khúc Trực chết tiệt đã về rồi !!!…
Chương 4: Niffler[1], biệt danh Trịnh Bảo Châu
Chương 5: Đại mỹ nữ bên cửa sổ
Chương 6: Trịnh Bảo Châu không hợp với Khúc Trực, trăm phần trăm…
Chương 7: Ước mơ không phân hơn kém, nhưng viết…
Chương 8: Về việc tôi giúp chị em chụp ảnh cùng đỉnh lưu…
Chương 9: “Ngày mai Trịnh Bảo Châu sẽ làm hỏng gì đây…
Chương 10: Thích căn hộ này lắm hả? Của tôi đấy…
Chương 11: Cô xem cậu ta vì chọc tức cô, mà không tiếc…
Chương 12: Lịch sử luôn giống nhau đến lạ…
Chương 13: Thông minh hay không thì không chắc,…
Chương 14: Không thì em qua thích Khúc Trực đi
Chương 15: Trịnh Bảo Châu tôi từ nhỏ tới giờ, chưa…
Chương 16: Anh Khúc không phải trúc mã bình thường…
Chương 17: Có lẽ lúc trước tôi có chút …
Chương 18: Thủy thủ Mặt trăng —- Biến thân!…
Chương 19: Khúc Trực đêm nay uống rượu, anh nghĩ …
Chương 20: Người ăn bàn phím, sẽ …
Chương 21: Khúc Trực ốp hình tượng lâu quá nên mắc bệnh…
Chương 22: Khúc Trực bị hình tượng của mình ám rồi…..
Chương 23: Sau đó ông phát hiện mình thích rồi…
Chương 24: Anh Khúc ôm cô Bảo Châu…
Chương 25: Cháu là học sinh tiểu học, bác miễn phí cho
Chương 26: Có phải anh Khúc ghen…
Chương 27: Học không bao giờ là muộn…
Chương 28: Trịnh Bảo Châu, cậu bị làm sao?
Chương 29: “Tớ nhắm mắt mà…”
Chương 30: Vì tôi chỉ cho mình cậu thấy…
Chương 31: Khúc Trực kéo Trịnh Bảo Châu về phía mình…
Chương 32: Dáng người tôi rất tốt…
Chương 33: Các nam thần thời xưa của showbiz đều là…
Chương 34: Thật ra tôi còn làm nghề khác…
Chương 35: Đầu lưỡi của cậu khéo đấy
Chương 36: Bạn học đó chính là cậu
Chương 37: Cái nồi(*) này của ai vậy?
Chương 38: Trịnh Bảo Châu, năm mới…
Chương 39: Chuyện tôi là đàn ông…
Chương 40: Nhật ký đóng phim cùng đỉnh lưu…
Chương 41: Tay nghề của tôi lần trước chẳng phải cậu đã…
Chương 42: Tối qua cô ngủ ở phòng anh ta hả…
Chương 43: Mày thích ăn bàn phím 87 nút hay…
Chương 44: Môi của Trịnh Bảo Châu từ…
Chương 45: Cháu hi vọng cậu ấy có thể làm điều mình thích…
Chương 46: Cảm giác ôm cậu đúng là được hơn Lâm…
Chương 47: Đôi khi bà cảm thấy Bảo Châu…
Chương 48: Anh bạn học của cô có phải …
Chương 49: Sau khi lớn lên, cháu mới biết
Chương 50: Con bé nói, nó có nghĩa là báu vật vô giá…
Chương 51: Cháu thích Bảo Châu
Chương 52: Khúc Trực theo Bảo Châu nhà ta nhảy lớp
Chương 53: Khúc Trực kéo Trịnh Bảo Châu vào sát tường…
Chương 54: Người béo lên thì đầu cũng to lên phải không
Chương 55: Giờ không có gương, vậy dùng…
Chương 56: Cậu gần tôi như vậy, là…
Chương 57: Nếu tôi để bụng…
Chương 58: Sắc đẹp chính là hàng có giá
Chương 59: Trịnh Bảo Châu tôi đẹp từ nhỏ tới lớn
Chương 60: Trịnh Bảo Châu, đừng quên tôi cũng có…
Chương 61: Anh nói anh thích em
Chương 62: Trong mắt anh, em lấp lánh hơn bất cứ loại châu báu nào
Chương 63: Người nhà của sếp
Chương 64: Em đột nhiên nhớ ra, trong gara có…
Chương 65: Khóa không kéo được, anh giúp em
Chương 66: Đẹp đôi
Chương 67: Cậu lấy tư cách gì để nói câu này
Chương 68: Bọn họ còn nói em chơi trai
Chương 69: Minh Môi Trịnh Khúc
g
ị
Chương 70: Tôi là bạn trai của Bảo Châu, cảm ơn
Chương 71: Ai không đi kẻ đó làm chó
Chương 72: Kinh! Thân phận thật sự của sếp Trịnh
Chương 73: Chú dì có để ý chúng ta ở cùng nhau
Chương 74: Ông không xứng được viết vào…
Chương 75: Tôi là Trịnh Bảo Châu, ước mơ của tôi là…
Chương 76: Phiên ngoại 1
Chương 77: Phiên ngoại 2
Chương 78: Phiên ngoại 3
Chương 79: Phiên ngoại 4
Chương 80: Phiên ngoại 5
Chương 81: Phiên ngoại 6
Chương 82: Phiên ngoại 7
Chương 83: Phiên ngoại 8
Chương 84: Phiên ngoại 9
Chương 85: Phiên ngoại 10
Chương 86: Phiên ngoại 11
Chương 87: Phiên ngoại 12
Chương 88: Phiên ngoại 13
Chương 89: Phiên ngoại 14
Chương 90: Phiên ngoại 15
Chương 91: Phiên ngoại 16
Chương 92: Phiên ngoại 17
Chương 93: Phiên ngoại 18
Chương 94: Kết
Chương 1: “Chó Khúc Trực! Trịnh Bảo Châu tôi với cậu sẽ
không…
Edit: Sal
Trịnh Bảo Châu lần đầu gặp dì nhỏ Tô Minh Mỹ, là vào dịp Tết năm cô bé
sáu tuổi.
Lúc đó Tô Minh Mỹ mặc một bộ sườn xám ôm người màu nhạt, để kiểu đầu
cuộn sóng lọn to thịnh hành nhất bấy giờ. Một bên tóc của dì nhỏ tùy ý vén
sau tai, lộ ra một bông tai ngọc trai óng ánh, tóc bên còn lại thả trước ngực,
che khuất nửa chiếc vòng ngọc trai nơi cổ áo. Dì ấy ngồi trước một bức họa
báo cực lớn, ngón tay kẹp một điếu thuốc dài mảnh dành cho phái nữ, khói
thuốc mỏng manh vấn vít bay lên từ những móng tay được chăm sóc tinh
xảo vô biên.
Dì ấy và cảnh náo nhiệt của ngày Tết hoàn toàn không hợp nhau, nhưng lại
đẹp đến mức người ta không thể rời mắt.
Trịnh Bảo Châu ngơ ngác đứng ở cửa nhìn dì ấy, hoàn toàn quên mất là bà
ngoại dặn cô bé tới kêu dì nhỏ ăn cơm.
Phát hiện ánh mắt của Trịnh Bảo Châu, Tô Minh Mỹ quay đầu sang, nhìn
bóng dáng nho nhỏ đứng trước cửa, cong môi cười.
Nụ cười ấy khớp một cách hoàn hảo với tấm áp phích phía sau dì ấy.
Đó là áp phích của Tô Minh Mỹ, Trịnh Bảo Châu gần sáu tuổi đã nghe vô số
người lớn nói, dì nhỏ Tô Minh Mỹ của cô bé, là nữ minh tinh nổi tiếng nhất
bấy giờ.
Trên đường cái chỗ nào cũng có thể thấy áp phích điện ảnh của dì, trên ti vi
cũng phát đi phát lại quảng cáo trang sức của dì, người hâm mộ cuồng
nhiệt của dì ấy nối tiếp nhau có thể vòng hai vòng quanh Trái Đất.
Thế nhưng một Tô Minh Mỹ như vậy, lại tự sát lúc dì hai lăm tuổi.
Trịnh Bảo Châu vạn lần không nghĩ tới, ngày mà cô gặp Tô Minh Mỹ lần đầu
tiên, cũng là ngày ly biệt.
《
》
Xuân năm ấy nắng đẹp đến lạ, bộ điện ảnh Ngày xuân không còn nữa
do Tô Minh Mỹ thủ vai chính lên rạp đúng mùa xuân. Bộ phim kể về một họa
sĩ u sầu bất đắc chí, sau khi trải qua một loạt khúc chiết và gút mắc yêu
hận, cuối cùng sử dụng thuốc màu kịch độc có tên “Paris Green” tự sát. Sau
khi cô chết, giá tranh của cô lại tăng vọt, nhất là tác phẩm cuối cùng cô
sáng tác Ngày xuân không còn nữa , càng bán ra với giá trên trời.
《
》
Người họa sĩ ấy chết vào mùa xuân, Tô Minh Mỹ cũng chết vào mùa xuân.
Có người nói dì ấy không thoát được vai diễn, cũng có người nói đường tình
của dì ấy không như ý, nhưng mặc kệ người ngoài nói gì, ba từ Tô Minh Mỹ,
từ đó trở thành cấm kị của nhà họ Tô.
Liên đới ba từ “Nữ minh tinh”, cũng thành những từ kiêng kị nhất.
Trịnh Bảo Châu lại dưới tình huống ấy, ngược gió làm bậy, viết vào vở bài
tập ba từ “Nữ minh tinh” này.
“Bảo Châu, Khúc Trực, sao hôm nay lại ra muộn mười phút thế?” Mẹ của
Trịnh Bảo Châu – Tô Minh Hỷ tới đón Trịnh Bảo Châu tan học, thuận tiện
đón cả bạn cùng bàn của Trịnh Bảo Châu là Khúc Trực về. Khúc Trực và
Trịnh Bảo Châu ở cùng một tiểu khu, bố mẹ cậu đều làm nghiên cứu khoa
học, có lúc bận lên không chăm cậu được, liền nhờ quý cô hàng xóm nhiệt
tình Tô Minh Hỷ, trông giùm Khúc Trực.
Khúc Trực tuy là một cậu bé, nhưng vì bộ dáng xinh đẹp, đầu óc thông minh,
Tô Minh Hỷ vô cùng thích cậu.
g
ậ
Khúc Trực ngửa đầu trả lời câu hỏi của Tô Minh Hỷ: “Tiết cuối hôm nay là
tập làm văn, thầy Trương bảo chúng cháu làm văn, viết xong mới được tan
học.”
“À, là vậy hả.” Tô Minh Hỷ tay trái dắt Trịnh Bảo Châu, tay phải dắt Khúc
Trực, đi về phía xe nhà mình đang đỗ, “Đề bài làm văn là gì thế?”
Khúc Trực nói:
《Ước mơ của em 》.
Tô Minh Hỷ tò mò hỏi: “Khúc Trực viết là gì?”
“Nhà khoa học.” Lúc Khúc Trực nói lời này lưng ưỡn thẳng, nhìn qua ngay
ngắn y như chữ viết của cậu trong vở bài tập, “Cháu muốn thành nhà khoa
học giống papa mama, cống hiến cho sự phát triển của Tổ quốc.”
Trịnh Bảo Châu ở bên kia âm thầm trợn trắng mắt, trong lòng “Xí~” một
tiếng.
Khúc Trực đúng là biết làm màu, không hề giống các bạn nhỏ khác—-đặc
biệt là cô bé— ngây thơ đáng yêu.
Tô Minh Hỷ lại vô cùng hưởng thụ, khen Khúc Trực một hồi, mới quay đầu hỏi
Trịnh Bảo Châu: “Bảo Châu viết gì nha?”
“Con…”
“Trịnh Bảo Châu viết là nữ minh tinh.” Trịnh Bảo Châu vừa há miệng, Khúc
Trực đã cướp lời, “Cháu thấy mà.”
Trịnh Bảo Châu cảm giác rõ bàn tay đang dắt mình của quý cô Tô Minh Hỷ
bóp chặt lại.
Trịnh Bảo Châu thấy tay đau nhói, còn chưa kịp nặn vài giọt nước mắt kiếm
đồng tình, Tô Minh Hỷ đã nhướng mày quắc mắt với cô bé: “Trịnh Bảo Châu
—–! Con còn muốn làm nữ minh tinh hả?”
Trịnh Bảo Châu bị dọa nhảy dựng, phản xạ có điều kiện rút tay mình ra, co
cẳng chạy. Tô Minh Hỷ đuổi theo phía sau, vừa đuổi vừa quát: “Muốn làm nữ
minh tinh phải không, xem hôm nay mẹ có đánh chết mày không!”
“Con nào có, Khúc Trực nó nói điêu đấy!” Trịnh Bảo Châu chạy trối chết qua
cổng trường, các phụ huynh đi ngang qua không ai vươn tay giúp cô bé,
ngược lại cười hi ha đứng bên cạnh hóng chuyện. Khúc Trực cũng đứng một
bên nhìn, tựa như sứ giả của chính nghĩa: “Tớ không nói điêu, dì Tô cứ hỏi cô
Trương là biết liền.”
“Được lắm, còn biết nói dối rồi đấy!” Tô Minh Hỷ tóm được Trịnh Bảo Châu,
mắng tối mắt tối mũi, “Mày ngày càng lớn gan nha con, chiều nó quen thân!
Còn muốn làm nữ minh tinh à? Mày có dám nói với ông bà ngoại mày
không?”
“Ô oa—” Trịnh Bảo Châu bị quát đến khóc thét, vừa khóc vừa không quên
mắng Khúc Trực, “Chó Khúc Trực! Trịnh Bảo Châu tôi với cậu không đội trời
chung!”
Có lẽ là câu này hét lên quá khí phách, Trịnh Bảo Châu giật mình bừng tỉnh
khỏi cơn mơ.
Điện thoại trên tủ đầu giường đang liều mạng rung lên, Trịnh Bảo Châu đưa
tay hủy đồng hồ báo thức, ngồi dậy khỏi giường.
Trời ạ, cô thế mà lại mơ thấy…Khúc Trực?
Phì! Đúng xui!
Cô thuận tay vò mái tóc dài hai cái, xỏ dép lê kéo rèm cửa, ánh mặt trời hơi
chói bỗng chốc ùa vào. Trịnh Bảo Châu đứng trước cửa sổ sát đất duỗi lưng
một cái, vừa quay đầu liền nhìn thấy bài tập làm văn mình dán trên tường—–
《Ước mơ của em 》.
Đó là bài tập làm văn năm cô lớp ba, chẳng qua lúc sau bị mẹ cô xé thành
từng mảnh. Trịnh Bảo Châu nho nhỏ lòng không phục, dùng nghị lực ngoan
cường ghép lại, dùng băng dính trong xiêu xiêu vẹo vẹo dán vào, luôn bảo
tồn đến bây giờ.
“Ước mơ của em “. Trịnh Bảo Châu đối mặt với bài tập làm văn dán trên
tường, diễn cảm đọc lên, “Ước mơ của em là trở thành một nữ minh tinh xinh
đẹp như dì nhỏ của em. Em muốn để tóc cuộn sóng lọn to thời thượng như dì,
đeo bông tai vòng cổ lấp lánh nhất, làm móng tay xinh đẹp nhất. Em còn
muốn đóng phim giống dì nhỏ, em muốn mọi người đều đi xem phim em
đóng, các cửa hàng sẽ phải treo những áp phích lớn của em ở nơi bắt mắt
nhất, ai nhìn cũng sẽ thốt lên, oa, là Trịnh Bảo Châu, cô ấy thật là xinh đẹp!
Hy vọng ngày nào đó, em có thể tỏa sáng như dì nhỏ, khắp người từ trên
xuống dưới đều sáng lấp lánh!”
Dưới bài tập làm văn, là lời nhận xét bằng bút đỏ của cô giáo.
“Minh tinh không chỉ có sự nổi tiếng và đẹp đẽ bề ngoài, còn có những gian
nan khổ cực lúc đóng phim. Chúng ta không thể chỉ nhìn một mặt đẹp đẽ
của họ, còn phải hiểu mặt vất vả và ý nghĩa của công việc này. Hy vọng Bảo
Châu về sau có trải qua khó khăn, không dễ dàng bỏ cuộc, như vậy thì
ngày nào đó em có thể trở thành một nữ minh tinh tỏa sáng lấp lánh, cố
lên!”
Viết nghe xúc động thật đấy, nhưng chấm điểm lại thành thật cho cô một
con B-.
A.
Cô nhớ bài tập làm văn hôm đó của Khúc Trực được A+.
Từ nhỏ thành tích của Khúc Trực đã rất tốt, tốt nghiệp cấp ba xong thuận
nước đẩy thuyền ra nước ngoài đào tạo chuyên sâu, từ đó cách xa cuộc
sống của Trịnh Bảo Châu. Từ khi Khúc Trực cút xéo, Trịnh Bảo Châu liền có
cảm giác đời mình bắt đầu vươn tới đỉnh cao.
Tuy năm tốt nghiệp cấp ba cô không được dự thi Học viện Điện ảnh như ý
muốn, nhưng cô lại có thiên phú dị bẩm trong việc làm ăn— hoặc phải gọi là
cực kỳ may mắn. Bắt đầu từ đại học, cô làm gì, thì cái đó kiếm ra tiền, còn
thuận buồm xuôi gió đem việc làm ăn mở rộng phát triển.
Chẳng qua giấc mộng làm nữ minh tinh này, cho đến nay vẫn chưa từng
thay đổi. Đại học năm ba Trịnh Bảo Châu lặng lẽ đặt một mục tiêu nho nhỏ
trong lòng, chờ cô kiếm đủ một trăm triệu, cô sẽ (giấu gia đình) theo đuổi
ước mơ của mình!
Mà hôm nay, ước mơ vĩ đại đó rốt cuộc sắp bước một bước đầu tiên rồi!
Trịnh Bảo Châu biết với cái tuổi hai lăm lẻ một tháng khá dừ của mình, mới
bắt đầu xông pha giới giải trí là rất khó, nhất là bây giờ idol ra mắt ngày
càng trẻ tuổi, loại như cô mà đi chắc sẽ bị gọi thẳng là bà dì. Nhưng không
sao, cô vốn cũng không tính làm idol, vào cái thời của dì nhỏ Tô Minh Mỹ, rất
nhiều siêu sao đều từ diễn viên áo rồng[1] đi lên, Trịnh Bảo Châu cũng định
thử con đường này.
[1] Diễn viên áo rồng: Là tên gọi chung cho các vai diễn quần chúng như
binh lính, tạp dịch trong kịch truyền thống. Do trang phục đều là các bộ áo
rồng với màu sắc khác nhau nên có tên này.
Cô không xuất thân chính quy, chỉ tự tìm thầy học diễn xuất vài tháng, làm
từ tầng đáy lên không chỉ có thể rèn dũa kỹ thuật diễn, học được nhiều thứ
hơn, còn có thể giấu gia đình đến mức tối đa, dù sao thì đây cũng là cách
dấn thân vào showbiz ít gây động tĩnh nhất.
Hôm nay cô dậy từ sáng sớm, là để chuẩn bị đi thành phố phim ảnh tìm hiểu
trước, nghe ngóng thị trường.
Trịnh Bảo Châu tắm một cái trước, sau đó vừa lau tóc vừa đi vào phòng
thay đồ chọn trang phục. Phòng thay đồ của cô lớn vô cùng, bên trong
phân loại bày quần áo, giày dép, túi xách với đủ loại kiểu dáng đủ loại màu
sắc, cô thậm chí còn đặt một con ma nơ canh, chuyên dùng để trưng bày
bộ lễ phục váy dài màu hoàng kim mà cô yêu nhất.
ộ
ụ
g
“Màu may mắn hôm nay là xanh lá…” Trịnh Bảo Châu dựa theo kết quả mà
APP Tử Vi hiển thị, chọn một cái áo sơ mi cổ nhọn kiểu Pháp, phối với một
chiếc váy dài màu xanh lá kiểu cổ. Lúc đóng APP, cô liếc thấy “Tử vi hàng
ngày” trên chóp.
—– Bạn có chờ mong một cuộc gặp lại?
Trịnh Bảo Châu nhướng đôi mày dài mảnh, tắt APP xuống lầu ăn sáng.
Hiện tại thành phố A phát triển mạnh về phía Nam, công viên Ánh Sao và
nông trường Ánh Sao xây xong, càng mang lại cho thành Nam lượng lớn
danh tiếng. Khách sạn Điền Viên Phong của Trịnh Bảo Châu mở ở ngay nông
trường Ánh Sao, tuy quy mô không so được với khách sạn được đánh sao ở
trung tâm thành phố, nhưng khá có tiếng ở nông trường Ánh Sao, rất nhiều
du khách nghe tiếng lành mà đến.
Trịnh Bảo Châu ở lại trong khách sạn của mình, cơm ba bữa mỗi ngày ăn
chực ở nhà bếp.Trong khách sạn có một sảnh đồ Tây tự phục vụ và một
sảnh đồ Trung, có thể ăn pizza, bò bít tết, cũng có thể ăn những món dân
dã. Lương Tuệ Tuệ thấy cô đi xuống, tay chân lanh lẹ bưng bữa sáng lên bàn
cho Trịnh Bảo Châu: “Cô Bảo Châu, bữa sáng đây ạ!”
“Cảm ơn.” Trịnh Bảo Châu nhìn cô gái vừa cười vừa nói cảm ơn, dùng ngón
tay được chăm chút đẹp đẽ tinh xảo cầm thìa lên.
Hôm nay Lương Tuệ Tuệ vẫn bị lóa mắt bởi sắc đẹp của Trịnh Bảo Châu y
như trước, sau đó có chút hóng hớt đứng bên cạnh cô, nói: “Cô Bảo Châu,
nghe nói bên vườn công nghệ sắp treo bảng một công ty mới, làm về trí tuệ
nhân tạo đấy.”
“À…” Trịnh Bảo Châu gật đầu kiểu sao cũng được, vườn công nghệ cũng là
một hạng mục trọng điểm mà chính phủ dồn lực phát triển cho phía Nam
thành phố, khu vườn đầu năm mới hoàn thiện, xây rất đẹp, lục tục có các
công ty khoa học kỹ thuật đến đặt chân.
Lương Tuệ Tuệ hỏi cô: “Trí tuệ nhân tạo có phải là làm người máy không nhỉ?”
“Chắc cũng tựa tựa vậy.”
Vẻ mặt của Lương Tuệ Tuệ bỗng trở nên kỳ quái: “Lúc trước em có thấy trên
thời sự, trong nước đã có khách sạn với nhà hàng đầu tư sử dụng người
máy làm người phục vụ, bọn họ nghiên cứu cái này, chẳng phải là cướp bát
cơm của chúng em sao?”
Trịnh Bảo Châu cuối cùng cũng hiểu lý do hôm nay cô nàng này 'bà tám'
đến vậy, hóa ra là lo thất nghiệp? Cô bị suy nghĩ của Lương Tuệ Tuệ chọc
đến bật cười khe khẽ, đưa mắt nhìn cô nàng: “Có thể à nha.”
“….Thế, thế đâu được ạ, người máy nó không có cảm xúc!”
Trịnh Bảo Châu cười nói: “Được rồi, trong thời gian ngắn người máy không
thể hoàn toàn thay thế công việc của con người đâu.”
Lương Tuệ Tuệ nghe cô nói vậy, dường như thoáng yên tâm, cô nàng thu
dọn mâm cơm xong đi mấy bước, lại quay đầu bổ sung một câu: “Người máy
có được như em, vừa cười vừa chào mừng khách hàng không chứ!:
Vừa nói, Lương Tuệ Tuệ vừa nở nụ cười sáng lạn nhất trong đời, cùng hai cái
răng cửa trắng tinh.
“…..” Trịnh Bảo Châu bị nụ cười đó làm lóa cả mắt, Tuệ Tuệ để tránh thất
nghiệp, cũng liều mạng thật đấy.
Vì có nguy hại đến bát cơm của mình, mọi người rất có thành kiến với công
ty công nghệ mới tới này. Trịnh Bảo Châu nghe bọn họ ở bên kia rì rà rì rầm,
cười cười mở weibo.
Làm một người đẹp quyết chí xông pha giới giải trí, mỗi ngày Trịnh Bảo Châu
đều đăng nhập weibo, hấp thụ tri thức của quý giới. Việc đầu tiên đương
nhiên là xem hot search.
Hot search hôm nay ngoại trừ một số cái tên quen thuộc và mấy tin thời sự
ra, khiến Trịnh Bảo Châu chú ý nhất chính là——
Điểm nhan sắc của người bình thường rốt cuộc cao bao nhiêu?
Trịnh Bảo Châu bừng bừng hứng thú ấn vào xem.
“Mặt Đẹp Mới Là Chân Ái V: #Điểm nhan sắc của người bình thường rốt cuộc
cao bao nhiêu? # Tới tới tới, dưới bài này mọi người đăng ảnh những anh
đẹp trai ngoài đời đã từng thấy nha [sắc]”
Những bình luận nóng đều thuần một sắc ảnh trai đẹp, nhưng bắt mắt nhất
tuyệt đối phải kể đến hạng nhất—-dù sao đó cũng là một anh chàng chỉ dựa
vào nửa khuôn mặt đã chiếm ưu thế với lượng like hơn hẳn hạng hai!
“Tránh ra hết! Đây là người tôi thấy ở sân bay sáng nay, trai đẹp chân chính
chỉ cần nửa khuôn mặt là có thể điên đảo chúng sinh! [Ảnh chụp]”
Anh chàng trong bức ảnh mang khẩu trang, mái tóc đen ngắn mềm mại có
phần lười biếng, lộn xộn, nhưng đôi mắt khi anh nghiêng đầu nhìn vào ống
kính ấy, lại vô cùng sắc bén.
Trịnh Bảo Châu bị ánh mắt này nhìn đến nỗi tăng nhịp tim, hoóc môn mà
người đàn ông này tỏa ra quả thực sắp tràn ra khỏi màn hình rồi.
Hình như anh phát hiện có người chụp trộm mình, cho nên ánh mắt ẩn chứa
sự không vui, tuy khẩu trang che mất nửa khuôn mặt, nhưng vẫn có thể
nhìn ra đường nét ưu việt từ độ cong.
“ĐM, đẹp trai quá đẹp trai quá, tôi tuyên bố anh ấy là quán quân ngày hôm
nay!”
“A a a a a, ánh mắt của anh đẹp trai quá dữ, cách ống kính đâm thẳng vào
tim!”
“Chồng ơi!!!!!”
g
“Tôi để lại cái lồng gà ở đây [doge]”
“Tôi không thể cho phép giới giải trái để lọt con cá này, anh đẹp trai ra mắt
cho tôi!”
“Sân bay quốc tế thành phố A? Sáng nay tôi cũng ở sân bay, thế mà lại lỡ
duyên với trai đẹp?!!! [Hộc máu]”
Trịnh Bảo Châu xoa cằm, nhíu mày, chằm chằm nhìn người đàn ông trên
màn hình điện thoại.
Đúng là gặp quỷ rồi, sao cô cứ cảm thấy người này càng nhìn càng giống
Khúc Trực nhỉ???
Chương 2: Đã có ai nói rằng cháu rất giống Tô Minh……
Edit: Sal
Trịnh Bảo Châu sợ anh chàng rất giống Khúc Trực này lây bệnh cho mình,
vội vàng tắt ảnh thoát khỏi weibo.
Cô ăn xong bữa sáng, gọi xe đi phim trường.
Bác tài là một người đàn ông trung niên, đường chân tóc tràn ngập nguy
cơ, lúc Trịnh Bảo Châu lên xe, bác tài đang nhìn gương chiếu hậu sửa sang
món tóc quý giá trên đầu mình.
Hai người đơn giản xác nhận thân phận của nhau xong, bác tài lái xe khởi
hành.
Phim trường của thành phố A không phải là nơi có tiếng nhất trong nước,
nhưng hơn ở chỗ gần Trịnh Bảo Châu, thêm nữa qua lại còn có đường cao
tốc, xe đi rất thông thoáng.
Bác tài có vẻ cũng thích tốc độ chạy xe tự do này, còn bật cả âm nhạc trợ
hứng.
Bác ta nghe một kênh radio âm nhạc, lúc này đang phát bài
Đầu của Tô Minh Mỹ.
》
《
《Tình Yêu
》
Đây là nhạc nền của bộ phim Ngày xuân không còn nữa , khi nam nữ
chính gặp nhau lần đầu, nhạc nền chính là bài hát này. Tình Yêu Đầu là
bài hát vàng của năm lúc đó, thu được vô số giải thưởng, phố lớn ngõ nhỏ
đâu đâu cũng bật, ngay cả sau khi Tô Minh Mỹ tự sát, cũng không ảnh
hưởng độ hot của nó.
《
》
Thậm chí đến nay đã sắp hai mươi năm, kênh radio âm nhạc vẫn còn phát
bài hát này.
“….Vụng trộm ngẩng đầu nhìn anh, cảm giác này phải chăng là tình yêu
đầu?” Theo tiếng ca truyền ra từ radio, Trịnh Bảo Châu khẽ ngâm nga một
câu. Bác tài lơ đãng đưa mắt nhìn gương chiếu hậu một cái: “Cô bé à, cháu
cũng thích bài hát của Tô Minh Mỹ hả?”
Trịnh Bảo Châu cười đáp: “Đúng ạ, bài này nổi tiếng mà.”
“Chuẩn rồi.” Nói về chủ đề này, bác tài càng lên tinh thần, “Năm đó Tô Minh
Mỹ nổi khắp đại giang nam bắc ấy chứ, lớn thì có các ông bà mấy chục
tuổi, nhỏ thì có trẻ con mới vài tuổi, đều là người hâm mộ cô ấy.”
Trịnh Bảo Châu cười khẽ, hỏi: “Có phải khoa trương rồi không ạ?”
“Bác không hề khoa trương nhé, năm đó vì Tô Minh Mỹ, bạn gái đầu tiên
của bác còn chia tay bác nữa cơ!”
“Ồ? Có phải vì bác thích Tô Minh Mỹ quá, khiến người ta ghen không?”
“Không phải, năm đó bọn bác vất vả lắm mới kiếm được vé tham dự buổi
gặp mặt Tô Minh Mỹ, nhưng chỉ có một vé…” Bác tài kể đến đây, có vẻ đắc ý
vô vàn, “May là lúc sau bác cướp được.”
Trịnh Bảo Châu: “….”
Bác tài à bác đây là chia tay bằng thực lực ha.
“Ài, đáng tiếc là hồng nhan bạc mệnh, cháu nói xem vì sao cô ấy lại nghĩ
quẩn, rồi tự sát chứ?” Bác tài nói đến đây, không kìm được cái lắc đầu thở
dài.
Trịnh Bảo Châu không đáp, bác tài lại ngẩng đầu nhìn cô qua gương chiếu
hậu, ồ một tiếng: “Cô bé đi phim trường nhỉ, cháu là minh tinh à?”
ậ
ộ
g
g
“Nào có.” Trịnh Bảo Châu lắc đầu, “Cháu ngay cả cửa còn chưa sờ đến, chỉ
là muốn đến đó xem để tăng kiến thức thôi.”
“Bác thấy cháu có khả năng lắm, đã có ai nói cháu rất giống Tô Minh Mỹ
chưa?”
Trịnh Bảo Châu giả bộ ngượng ngùng che miệng: “Cũng có người nói vậy ạ.”
“Đúng chứ! Lúc cháu mới lên xe bác đã trông cháu quen quen rồi!” Nhận
được câu trả lời khẳng định, bác tài càng kích động, “Cháu xem mắt mũi
này, với cả khuôn mặt, thật sự là càng nhìn càng giống Tô Minh Mỹ!”
“Thế ạ ha ha ha.”
Bác tài tán phét với Trịnh Bảo Châu cực kỳ ăn ý, lúc tiễn cô xuống xe, còn vỗ
ngực đảm bảo tương lai cô chắc chắn sẽ nổi tiếng.
Ấy thế mà không chịu giảm giá cho cô một đồng nào.
Sau khi xuống xe, Trịnh Bảo Châu đi xem căn phòng mình thuê trước. Tuy cô
không tính ở đây, nhưng lỡ đâu gặp phải đoàn làm phim quay tới tận nửa
đêm, thì tốt xấu gì cũng có một chỗ nghỉ ngơi. Phòng ốc quanh phim trường
đều khá bình thường, Trịnh Bảo Châu chọn căn đắt nhất trong số đó, cũng
chỉ miễn cưỡng chấp nhận được. Đồ dùng sinh hoạt trong phòng cô đều nhờ
chủ nhà đổi giúp đồ mới, cô kiểm tra một lượt không thấy vấn đề gì, bèn ấn
theo phương án tác chiến tra cứu trước đó, đi công đoàn diễn viên làm thẻ
thông hành diễn viên.
Làm thẻ diễn viên không khó, chỉ cần tham gia một cuộc sát hạch thường
thức và buổi đào tạo ngắn là được. Trịnh Bảo Châu lấy được thẻ diễn viên
xong, gia nhập vào nhóm thông báo của một viên quản lý hiện trường, về
sau đoàn làm phim có cần diễn viên quần chúng, quản lý sẽ gửi thông báo
trong đó.
Thông báo thường thường sẽ gửi trước hạn, hiện giờ tin tức trong nhóm đều
g
g
g g
ạ
ệ g
g
là ngày hôm qua. Trịnh Bảo Châu nghĩ tới cũng tới rồi, dứt khoát đi qua ban
phục vụ diễn viên, nghe nói ở đó có thể “nhặt bồ câu”.
Cách nói “nhặt bồ câu” này là vừa nãy lúc cô làm thẻ, nghe mấy tay lão
làng diễn thuyết, nếu có người “thả bồ câu”[1] đoàn làm phim, thì các cô có
cơ hội “nhặt được chim bồ câu” làm thế chân.
放鸽子
[1] Thả bồ câu:
/fànggēzi/ có nghĩa đen là “thả chim bồ câu”, nhớ
hồi xưa xưa, người ta vẫn hay thả chim bồ câu để đưa thư! Rồi mới có một
câu chuyện thế này, là chàng trai thả chim bồ câu để đưa thư cho một cô
gái, hẹn cô gái ấy đến điểm hẹn, nhưng sau cùng chàng trai này lại lỡ hẹn
mà không đến. Vì vậy, ngày nay, từ này còn được dùng theo nghĩa lóng là
“lỡ hẹn” á! – Nguồn: Tiếng Trung Liuli
Trong trong ngoài ngoài ban phục vụ tụ tập không ít người, nam nữ già trẻ
có cả, Trịnh Bảo Châu vừa tới, mọi người đều quay sang nhìn cô mấy lần.
Trịnh Bảo Châu giả đò sửa sang đầu tóc, đứng bên ngoài không đi vào.
Vừa đứng chưa đến hai phút, một anh trai dáng người rắn chắc vội vội vàng
vàng chạy tới, lúc thấy Trịnh Bảo Châu trước cửa thì ngớ ra một chút, do dự
vài giây mới tiến lên bắt chuyện với cô: “Em gái này, em cũng tới làm diễn
viên quần chúng à?”
Trịnh Bảo Châu gật đầu: “Đúng ạ.”
“Vậy thì hay quá, chỗ anh đang thiếu vài người, lát nữa em đi theo anh.” Anh
trai kia nói với cô câu này, rồi hướng vào trong rống một tiếng, “Thiếu năm
diễn viên quần chúng, nam nữ được hết.”
Rất nhanh đã gom đủ người, Trịnh Bảo Châu theo đoàn người ngồi lên xe
van đưa đón người của đoàn làm phim. Trịnh Bảo Châu có chút kích động
và hưng phấn trong lòng, anh trai cũng một bụng tò mò với cô. Anh ta nhìn
Trịnh Bảo Châu ở bên cạnh, vẫn không kìm được mà hỏi: “Anh nói này em
gái, với điều kiện của em làm người nổi tiếng trên mạng hoàn toản ổn nha,
sao lại đâm đầu tới đây làm diễn viên quần chúng?”
Trịnh Bảo Châu nói: “Em không muốn làm người nổi tiếng trên mạng, em
muốn làm một diễn viên nghiêm chỉnh.”
Anh trai cười một tiếng: “Làm diễn viên quần chúng vất vả lắm, hơn nữa còn
khó nổi. Em xem ở đây mỗi ngày nhiều người thế này, đến rồi lại đi, ai lúc bắt
đầu mà không ôm mộng tưởng? Nhưng thời gian dài, có người bỏ cuộc, có
người thì tạm bợ qua ngày ở đoàn làm phim.”
Trịnh Bảo Châu cười nhìn anh ta: “Anh à, em hôm nay đến ngày đầu tiên,
anh đừng xối nước lạnh thế chứ.”
Anh trai cũng cười theo: “Được, lát nữa em diễn một tiền cảnh, biết tiền cảnh
là gì rồi chứ?”
“Biết ạ.” Vừa nãy đào tạo, Trịnh Bảo Châu có nghe giáo viên nói qua, diễn
viên quần chúng cũng chia làm ba bảy loại. Quần chúng là phổ thông nhất,
tốt hơn chút là tiền cảnh, tốt hơn nữa là khách mời. Tiền cảnh mà anh trai
nói, chính là đứng ở trước tràng cảnh, sẽ có cảnh quay, thậm chí là lời thoại,
tiền lương cũng tương đối cao hơn, nhưng lại có yêu cầu về diện mạo và
chiều cao của diễn viên.
Tiền cảnh rất khó cướp được, hôm nay Trịnh Bảo Châu vừa tới không chỉ
nhặt được bồ câu, mà còn là tiền cảnh, cô cảm thấy vận may của mình
không tồi.
Xe rốt cuộc dừng lại trên một con phố kiểu dân quốc, khi ở trên xe anh trai
đã nói với mọi người, đây là một bộ phim gián điệp chiến tranh thời dân
quốc, hôm nay bọn họ qua diễn người đi đường trên phố. Trịnh Bảo Châu
qua chỗ chuyên gia phục trang lấy quần áo, là một bộ sườn xám màu đỏ,
cô thay xong chuyên gia phục trang cũng không nhịn được mà nhìn thêm
mấy lượt.
Trang phục của diễn viên quần chúng cực kỳ bình thường, sườn xám màu đỏ
này trước đó đã có không ít người mặc, nhưng nhìn qua cũng chỉ bình bình
đúng như giá tiền của nó. Thế nhưng lần này Trịnh Bảo Châu mặc, cô ta
cảm giác bộ sườn xám này trông sang hẳn lên, giống như hàng đặt may
g
ộ
g
g
riêng cho thiên kim tiểu thư nhà giàu vậy.
g
g
g ặ
Trịnh Bảo Châu tạo hình xong, lại chờ một lát đạo diễn liền gọi mọi người đến
quay, Thấy Trịnh Bảo Châu đi tới, đạo diễn kéo Tiểu Cao bên cạnh lại hỏi:
“Cô gái này cậu tìm ở đâu ra thế?”
Tiểu Cao nói: “Kêu chỗ ban phục vụ đó.”
Đạo diễn vỗ vai anh ta: “Cô gái này không tệ, tôi còn nghi bộ trang phục
này không phải của đoàn chúng ta đấy.”
“Haiz, nói không phải chứ, lúc tôi thấy cô gái này trước cửa ban phục vụ,
còn không chắc cô ấy tới đóng diễn viên quần chúng cơ.” Nhất là quần áo
trên người cô vô cùng sang trọng, anh ta đoán có lẽ đây là thiên kim nhà
nhàu đến để trải nghiệm cuộc sống.
“Cậu nhìn xem, có thấy thần thái của cô này giông giống Tô Minh Mỹ
không?”
Tiểu Cao nghe đạo diễn nói vậy, cũng chậm chạp gật đầu: “Có thật đấy.”
“Nhưng mà cô ấy trông còn rực rỡ hơn Tô Minh Mỹ một chút.” Những người
đẹp thời xưa ấy, dù ít dù nhiều cũng luôn mang theo một vẻ u buồn. “Cô kia,
đúng, là cô đấy, qua đây tôi nói chuyện chút.” Đạo diễn vẫy tay với Trịnh
Bảo Châu, gọi cô tới, “Lát nữa cô là tiền cảnh của ống kính này, cô đứng
trước quầy hàng này, tùy tiện nhìn xem, sau đó chọn đại một thứ đồ hỏi ông
chủ bao nhiêu tiền, rõ chứ?”
Trịnh Bảo Châu gật đầu: “Rõ rồi ạ!”
Trịnh Bảo Châu xắn áo xoa tay đứng vào vị trí đạo diễn chỉ đạo, cụm máy
quay này bắt đầu quay từ chỗ cô trở đi, sau đó nữ chính bước ra từ tiệm cà
phê, đi qua bên người cô. Lúc nữ chính tới, Trịnh Bảo Châu cố ý quay đầu
nhìn một cái, cô ta cũng mặc sườn xám, nhưng rõ ràng là tinh xảo hơn của
cô nhiều. Thân phận bề ngoài của nữ chính là một ca sĩ nổi tiếng, nhưng thực
tế là một liên lạc viên của đảng.
ộ
ạ
g
Lúc Trịnh Bảo Châu nhìn nữ chính, nữ chính cũng đang nhìn cô, sau đó đôi
mày bắt đầu nhíu lại với nhau.
“Diễn viên quần chúng này ai tìm đấy?” Nữ chính hỏi một câu, giọng nói nghe
có vẻ cực kỳ bất mãn, “Tìm người kiểu gì vậy, dáng dấp xấu xí thế này cũng
làm tiền cảnh được sao?”
Trịnh Bảo Châu: “….”
Hiện trường lặng đi một giây, Tiểu Cao dẫn Trịnh Bảo Châu về yếu ớt hỏi một
câu: “Này, mà xấu sao?”
“Không xấu à? Mắt của anh để đâu đấy?”
Lại bị mắng một câu xấu xí, Trịnh Bảo Châu không nhịn nổi nữa: “Cô đủ rồi
đấy, đừng có hở mồm ra là xấu xấu, tôi thấy cô là phụ nữ không muốn
mắng cô, nhưng cô đừng có vừa thấy đã nhục mạ bề ngoài của người
khác.”
Nữ chính cười khẩy một tiếng: “Nhục mạ? Ha, bây giờ lời thật cũng không
cho người khác nói nữa sao?”
“A.” Cơn tức của Trịnh Bảo Châu cũng bùng lên, “Về phần bịt miệng thì Tôn
Tịnh cô thạo nhất còn gì? Đừng tưởng là cô đổi tạo hình thì tôi không nhận
ra, report người dùng trên mạng là cô chứ ai? Diễn xuất kém còn không cho
người xem nhận xét?”
“Cô! Cô nói ai diễn xuất kém?!” Tôn Tịnh kị nhất là người khác nói cô ta diễn
xuất kém, “tài nguyên cà phê”[2], lúc này âm lượng cũng vút lên quãng tám,
“Đạo diễn Lưu, mấy anh nếu dùng diễn viên quần chúng này, thì tôi không
diễn nữa!”
[2] Tài nguyên cà phê: Ý nói một diễn viên có tài năng, độ nổi tiếng không
tương xứng với tài nguyên có được, làm lãng phí tài nguyên. Tài nguyên cà
phê có một số đặc điểm chính như: vừa ra mắt đã diễn vai chính, bộ sậu
ộ
ặ
ộ ậ
đo...
 
THƯ VIỆN CẢM ƠN THẦY CÔ GIÁO VÀ CÁC BẠN GHÉ THĂM. NHỮNG NỘI DUNG TRÊN TRANG NÀY DO THƯ VIỆN SƯU TẦM, CHỈNH SỬA ĐƯA VÀO ĐÂY ĐỂ CÓ THỂ CHIA SẺ CÙNG CÁC THẦY VÀ CÁC EM. HI VỌNG THẦY CÔ VÀ CÁC EM CÓ THỂ TÌM ĐƯỢC NHỮNG CUỐN SÁCH, TÀI LIỆU Ý NGHĨA CHO MÌNH.





